Xung Hư tử khen ngợi mà như cười như không, không biết là thật lòng tán thán hay là trêu chọc mỉa mai.
Tạ Lệnh Khương lặng lẽ nghe xong, ôm vò sành đựng củ cải muối mang cho đại sư huynh, rũ mắt tự nhủ: “Ba viên thoái phàm kim đan ư, chỉ cần chia ra một viên là được rồi…”
Ánh mắt nàng vô thức rơi vào ống tay áo đạo bào của Xung Hư tử, nơi vừa rồi lão làm rơi bình đan bát quái men xanh.




